Khi Tiết Đào mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt ông là một đám người đang vây quanh, từ trên cao nhìn xuống mình.
Trong số những gương mặt ấy, có Huy vương Uông Trực, có Mao Hải Phong, có Đại Hữu Trinh Xuyên, và cả không ít cố hữu của ông.
Đột nhiên thấy ngần ấy gương mặt chồm lù lù trên đầu, Tiết Đào theo bản năng rụt người lùi về sau. "Rầm" một tiếng, đầu đập xuống đất, hai mắt tối sầm, suýt chút nữa lại ngất đi.
Cú va đập này cũng chẳng phải chuyện xấu. Nhờ cơn đau dữ dội, ký ức lại ùa về như thủy triều, ông đã nhớ ra rồi!




